Đêm hôm đó là một ngày đông gió rét, tôi đang yên giấc nồng... bỗng tiếng chuông điện thoại réo lên. Bật đèn, ngước nhìn đồng hồ đã là 2 giờ sáng. Ngại rét, lại đêm hôm, tôi định ngắt điện thoại không nghe và thầm nghĩ: "Có việc gì đến sáng hãy hay". Rồi bất giác tôi nhấc máy lên nghe. Phía đầu dây bên kia, giọng một người phụ nữ có tuổi, giọng có vẻ bức xúc vang lên:
 |
| Chữa bệnh không chỉ là bốc thuốc... |
- Thầy ơi! Tôi uống thuốc của thầy tự nhiên hôm nay đi cầu 6 - 7 lần. Thuốc có gì vây? Tôi không uống nữa đâu... Thầy phải chịu trách nhiệm.
Nghe xong, tôi rất bực mình. Nhưng tôi tự nhủ phải bình tĩnh và khéo léo để xử lý, không được nổi nóng và nghĩ "nếu mình là người bệnh chắc mình cũng làm như vậy" và từ tốn trả lời:
- Xin lỗi, bác nói giúp tên là gì và lấy thuốc khi nào. Bác cho tôi nghiên cứu và sau 15 phút nữa sẽ trả lời bác. Bác vui lòng ngắt máy, tôi sẽ chủ động gọi lại ngay.
Tôi vùng dậy, lật lại hồ sơ bệnh án: Nguyễn Thị Nguyệt, 50 tuổi, hội chứng thận âm hư và tôi đã cho bà uống bài: "Lục vị". Hoàn toàn đúng, vậy sao bà ta lại đi ngoài nhiều như thế? Suy nghĩ một hồi và hiểu ra vấn đê, tôi bình tĩnh quay lại số máy đã gọi và ôn tồn giải thích
Đầu dây bên kia vẫn giọng đầy bức xúc:
- Sao vậy thầy?
- Xin bác bình tĩnh để tôi giải thích. Tôi đã kiểm tra lại hồ sơ bệnh án, việc chẩn đoán và cho thuốc là thuốc đúng, bác yên tâm. Còn việc sau khi uống thuốc bác đi ngoài nhiều lần là có lý do của nó, việc xử lý cũng đơn giản thôi và tôi xin hoàn toàn chịu trách nhiệm. Nếu đã lâu hoặc chưa bao giờ uống thuốc đông y thì do có thể không quen với thuốc nên không hấp thu được nên tiêu chảy. Cũng có thể cơ địa hàn mà thuốc có thục địa là vị thuốc có tính hàn nên gây tiêu chảy, trong trường hợp này chỉ cần bỏ bớt thục địa và cho thêm vài lát gừng là ổn. Ngoài ra nếu không uống thuốc làm nhiều lần mà uống liền một lúc, cơ thể không hấp thu nổi cũng gây tiêu chảy. Tạm thời bác ngưng uống thuốc. Sáng sớm mai, tôi sẽ đến tận nơi kiểm tra và xử lý. Chúc bác ngủ ngon!.
Sau khi được giải thích cặn kẽ, người phụ nữ yên tâm hơn và đỡ bức xúc.
Từ lúc đó, tôi cứ bồn chồn không sao chợp được mắt, ngoài trời gió lạnh chốc chốc lại thổi vào căn phòng mà tôi vẫn cảm thấy nóng.
Sáng sớm, theo địa chỉ được cho, tôi đến nhà bệnh nhân ở căn phòng trên gác 2 số 43 L.Đ. Tôi bấm chuông, một phụ nữ tóc đã hoa râm ra mở cửa và niềm nở, tôi nhận ra người bệnh:
- Thế nào? Đêm qua bác có ngủ được không? Bác còn đi cầu nữa không?
Tôi bắt mạch lại cho người bệnh và nói:
- Bác không sao cả. Bác cứ uống tiếp thuốc, nếu có gì, bất kỳ lúc nào, bác cứ gọi điện cho tôi. Khi nào uống hết thuốc, bác đến để kiểm tra lại, tôi nói.
- Hôm qua, nghe thầy giải thích, tôi nghĩ ra có thể là do mình, chứ không phải tại thuốc của thầy. Vì sáng ra sắc thuốc xong, tôi có việc đột xuất phải về quê đến chiều tối mới ra, thuốc đã nguội lại uống hết cả một lúc, có thể vì vậy mà bị tiêu chảy. Thôi được, thầy để tôi uống tiếp xem sao!
Một tuần sau, khi tôi đang ngồi khám bệnh, với nét mặt tươi cười, bệnh nhân Nguyệt bước vào nhanh nhảu nói:
- Chào thầy, bệnh tôi đã đỡ nhiều, theo lời thầy dặn, sau đó tôi uống thuốc không còn tiêu chảy nữa. Hôm nay, đến cảm ơn thầy và nhờ thầy kiểm tra lại, cho thêm thuốc cho khỏe hẳn...
Sau sự việc đó, tôi suy nghĩ và rút ra một điều, làm thầy thuốc, muốn thành công trong chữa bệnh chỉ có y thuật vững vàng là chưa đủ, mà còn phải có nghệ thuật trong đối nhân xử thế. Nếu hôm đó tôi không bình tĩnh, ôn tồn giải thích và bệnh nhân "nổi đóa" không chịu uống thuốc tiếp và cứ khăng khăng "đổ tội" cho thầy thì kết cục câu chuyện sẽ ra sao? Âu đây cũng là bài học đáng nhớ.