Những trình trạng trì trệ của nền kinh tế là không tốt cho stress, khi mà ngày càng nhiều các hoàn cảnh kinh tế như thế hiện đang xảy ra, và các nghiên cứu đã chứng minh.
Có lẽ không gì ngạc nhiên khi gần phân nửa trong số 1.791 người trưởng thành tham gia trong cuộc khảo sát về stress mới nhất ở Mỹ của Hiệp hội tâm lý học Hoa Kỳ, nói rằng cơn stress của họ gia tăng trong vài năm gần đây. Và kết quả là, hơn phân nửa trong số này báo cáo về sự mệt mỏi, 60% nói rằng họ dễ bị nổi giận và hơn phân nửa bảo rằng họ nằm thao thức vào ban đêm bởi vì stress.
Các nhà nghiên cứu khác đã phát hiện rằng stress làm tăng tuổi thọ của những người nào đối mặt với nó một cách hiệu quả, những người có nồng độ cao hơn của một chất được gọi là cholesterol “tốt”.
Nhưng đối với những người nói rằng không thể đương đầu với việc đó bởi những chuyện như mất việc, tài khoản lương hưu gần như mất hết và một ngôi nhà bị sụt giá nghiêm trọng, hãy cân nhắc những lời khuyên của 2 chuyên gia giảm stress.
Tiến sĩ Paul J. Rosch là chủ tịch của Học viện về stress Hoa Kỳ và là giáo sư lâm sàng về y học và tâm lý học tại Đại học y New York. Deborah Rozman là một chuyên gia nghiên cứu về tâm lý học và là nhân viên chính thức của Quantum Intech, công ty mẹ của Học viện HeartMath ởBoulder Creek, Calif., nơi tiến hành nghiên cứu trên việc kiểm soát stress.
Họ có những lời khuyên sau đây:
Tự nguyện: Điều này có thể nghe như là phản tác dụng hay thậm chí điên rồ: Nếu bạn lo âu về công việc hay đã bị sa thải, tại sao bạn không tìm một việc khác? Nhưng Rozman khẳng định đó là một biện pháp tốt.
"Việc tự nguyện thật sự mở ra cho bạn những cơ hội mới”, bà nói. Tự nguyện tự giác ở bất cứ nơi đâu- ở những buổi đi picnic, trong cuộc thi chạy 5K của địa phương, ở cửa hàng ăn uống- có thể giúp đầu óc bạn thoát khỏi các lo âu, bà nói. Nó cũng sẽ “mở lại trái tim”, bà cho biết, “bởi vì trái tim thường đóng sầm lại khi bạn lo lắng”.
Thể hiện sự đánh giá cao và lòng biết ơn: Điều này không quá khó như bạn nghĩ, Rozman nói. “Nếu bạn vẫn còn việc làm, hãy đánh giá cao điều đó”, bà nói. Chỉ như việc tự nguyện, việc này “giúp tim bạn rộng mở”. Và bà tin rằng nó cũng sẽ giúp bạn kết nối lại với những cảm xúc của hy vọng.
Tuân thủ theo những lời khuyên giảm stress truyền thống, nhưng hãy linh hoạt chúng: Để giảm stress, con người thường được khuyên tập thể dục thể thao, ăn đúng, tìm cách để bình tĩnh. Nhưng quan trọng là phát hiện kỹ thuật hay những kỹ thuật có hiệu quả đối với bạn, Rosch phát biểu.
“Bạn phải tìm ra điều gì là có tác động đối với mình để bạn có thể thực hành và tham gia vào, bởi vì nó sẽ làm giảm áp lực và khiến bạn thấy tốt hơn”, ông nói. “Đi bộ, ngắm cảnh, thư giãn cơ tiến triển, yoga và nghe nhạc là tốt hơn cho một số người nhưng lại ồn ào, buồn chán và gây căng thẳng khi bạn tự ý áp đặt lên những người khác”.
Giảm kịch tính trong cuộc sống của bạn: Rozman nói rằng việc này là điển hình cho những ai thường đặt vấn đề mất việc quanh mình và than phiền. Nhưng điều đó chỉ làm tăng thêm stress và kịch tính, bà nói.
“Kịch tính là khi chúng ta trở nên giận dữ, lo lắng hay sợ hãi”, bà nói. Vậy nên nếu bạn phát hiện thấy mình đang ở trong một cuộc nói chuyện than thân trách phận, bà nói, thì đừng khiến nó thêm trầm trọng bằng việc than phiền kể khổ nhiều hơn nữa. Thay vì vậy, hãy cố gắng thay đổi chủ đề hay giọng nói. Bà đề nghị việc nói về cách để cải thiện mọi thứ chứ không phải về tình trạng tồi tệ của mọi chuyện.
Hạn chế xem quá nhiều báo chí: Báo chí có thể đầy ắp những tiêu đề về tình hình kinh tế tồi tệ, 24/7. Vậy nên hãy hạn chế việc xem báo lại, Rozman gợi ý. Hãy quyết định những thông tin nào bạn có thể xem và giữ mối cân bằng giữa việc được thông tin và bị chìm trong thông tin.
Ngừng so sánh: “Đừng so sánh hiện tại với quá khứ”, Rozman nói. Việc đó là tự nhiên nhưng gây phiền muộn. Thay vì vậy, hãy tự cho mình thời gian để chữa lành vết thương sau khi mất việc hay sau một biến cố quan trọng nào đó rồi sau đó hãy tiếp tục tiến về phía trước.
Và thay vì nghĩ rằng: “Tôi đã mất đi “ổ trứng vàng” của mình”, thì hãy thử nghĩ: “Đây chính là điều mà tôi phải làm để lấy lại thứ đã mất”, bà nói.
“Vấn đề chính là chuyển sự chú ý vào thứ gì đó không khiến bạn xuống tinh thần”, Rozman bổ sung.