Cô chủ cơ sở dạy thể dục thẩm mỹ kể với tôi rằng, câu hỏi đầu tiên khi học viên đến ghi danh thường là “có thể xuống bao nhiêu ký trong một tuần?”. Chỉ khi họ đã trở thành người quen thì mới tự ngộ ra “sự nghiệp ốm” còn xa tít tắp.
Tập nhiều mà... vẫn tăng cân
 |
| Kiên trì tập thể dục giữ gìn sức khỏe |
Lớp thể dục thẩm mỹ dành cho nữ nằm trên một con đường nhỏ, yên tĩnh và sạch sẽ. Ở đằng sau những lớp kính dày cách âm thường xuyên rộn ràng tiếng nhạc, khiến ai bước vào dù không muốn cũng tự nhiên uốn éo vài động tác. Mỗi ngày sáu ca tập với cô giáo, trong hai buổi sáng chiều, mỗi ca một tiếng đồng hồ. Có quy định giờ giấc, nhưng nếu lớp vắng thì rất dễ, ai muốn tập tới giờ nào cứ thoải mái. Lớp đông thì đã có khoảng năm sáu cái máy tập, máy mát-xa đủ loại đặt riêng cạnh bên, tùy thích dùng cho cơ bụng-eo-đùi...
Cái cân điện tử ngày ngày có mặt nơi góc lớp nửa như mời gọi, nửa như thách thức sự bền bỉ trong tập luyện. Mặc dù cân hoạt động khá vất vả, do lượng người đông đúc thường xuyên háo hức nhảy lên cân, nhưng bù lại cân cũng có nỗi “hãnh diện ngấm ngầm” khi chế giễu thành công những trường hợp cân nhiều tập ít.
Cô P., tuổi trạc năm mươi, buồn rầu kể to mình bị tăng “oan” hai ký-lô-gam chỉ trong vòng hơn tháng. “Mười một giờ khuya mới ngủ, sáng năm giờ đã thức dậy ra chợ bán hàng. Ngày hai lần ăn cơm, mỗi lần chỉ ăn nửa chén. Ngày nào cũng lên lớp tập thể dục. Tại sao lên hai ký?”.
Một người chép miệng, căn vặn: “Cơm thì nửa chén, nhưng ăn cơm không hay thịt cá lu bù? Ngày hai lần ăn cơm trưa-chiều, còn sáng-tối-khuya thì ăn hay nhịn? Còn nữa, đi tập thể dục về bụng đói, coi chừng ngon miệng ăn uống ào ào cũng nên...”.
Thấy “đương sự” im im không trả lời, ai nấy cười ồn ã. Chị D., tuổi trạc ba mươi, cũng ngần ấy năm không tiếp xúc môn thể dục nào ngoài thỉnh thoảng hứng chí đi bộ năm mười phút, nói chắc như đinh đóng cột mình phải cần luyện tập ít nhất... mười lăm năm, tức một nửa thời gian cơ thể chây ì, mới có cơ may đánh tiêu tan bụng mỡ và dẻo dai xương khớp. Lần này thì chính cô giáo an ủi: “Không lâu thế đâu, chắc chỉ cỡ vài năm”.
Mãi mãi kiên trì...
Lần đầu tiên, tôi đến tham gia lớp thể dục với một tâm trạng cực kỳ ngao ngán. Béo bụng, chưa phải là đáng lo ngại nhất, trong tình huống cơ thể ngày một ù lỳ, khung xương cứng đơ, đau nhức mỗi ngày. Nhưng sau vài tuần thận trọng quan sát, thận trọng “uốn xương” với bài tập đơn giản rồi phức tạp hơn, tôi mừng rỡ nhận ra mình vẫn còn “cứu” được mình.
Tùy theo sắp xếp thời gian, tôi cũng như nhiều người khác, có thể đến lớp lúc chiều hay sáng, và ráng tập ít nhất một ca rưỡi mới ra về. Cô giáo thường chia mỗi ca thành nhiều nội dung: nhảy với nhạc khoảng 20-25 phút; sau đó tập eo-lưng với gậy; hoặc tập tay với tạ tầm hai ký đổ lại. Nếu ai đó không đủ hứng thú “theo cô giáo đến cuối đường”, thì cứ chọn nội dung ưa thích mà lên lớp; thời gian còn lại tập với máy, hay tự uốn éo một mình.
Trong lớp học, tôi thường xuyên gặp những người bụng to, đùi to tích mỡ; hay những người xương cốt cứng đơ, đi lại như rô-bốt giống tôi. Thì ra đâu phải ai cũng đợi đến lúc phát hoảng với sức khỏe mới hối hả đi tìm giải pháp. Chúng tôi gặp nhau, già trẻ - mập ốm - cao thấp... có đủ. Người quản lý ở đây nói dí dỏm, chẳng qua lập sân chơi xả xì-trét cho các quý bà. Nhưng nhiều lần vào sàn tập, tôi chứng kiến không ít người có sức bền tập luyện vô cùng đáng nể.
Không phải bởi tại cái cân điện tử mỗi ngày thách thức. Không vì áp lực “áo cô dâu” chỉ phù hợp với phụ nữ ngực nở eo thon. Cũng không bị ám ảnh bởi lời chế giễu bâng quơ về nỗi cân thừa cao thiếu. “Nên tập thể dục” - đây là lời khuyên thiết tha mà chúng ta nghe được mỗi ngày, đọc được mỗi ngày ở đâu đó, vì lý do thúc bách nhất: duy trì sức khỏe, chống chọi cật lực với thời gian.
Nhưng từ suy nghĩ nghiêm túc đến thực hiện nghiêm túc lại cần lắm sự khắt khe đối với bản thân. Ai cũng có việc bận rộn, một khi “cơn làm biếng” nổi lên, chúng ta hay viện lẽ cần làm nhiều thứ khác trong thời điểm lẽ ra phải vào sàn tập. Mà cơn làm biếng đó dường như tìm đến thường xuyên. Thôi thì hãy tự nhủ như một cô nàng... béo bụng: “Người mẫu tập suốt ngày, trong khi chúng ta chỉ vài mươi phút. Làm sao mà không ráng? Hãy ráng lên!”.
(Theo Tiểu Kiên // Thanhnien Online)